Những ngày qua, căn nhà của vợ chồng ông Thái Đình Hoàng (76 tuổi, trú xóm Đông Xuân, xã Văn Hiến, #Nghệ An) luôn đông người đến chia vui. Hàng xóm, người thân đều mừng cho #gia đình khi người con trai út Thái Đình Hùng (48 tuổi) trở về sau hàng chục năm chờ đợi trong vô vọng.

Vợ chồng ông Hoàng có 3 người con trai. Gia đình quanh năm chỉ trông vào vài sào ruộng và nương chè. Người con thứ hai không may bị liệt nửa người từ nhỏ sau một trận sốt kéo dài.
"Lúc đó gia đình chỉ lo đủ bữa ăn, không có điều kiện chữa trị cho con", ông Hoàng nhớ lại.
Lật giở những giấy tờ cũ của con trai út, ông nâng niu tấm ảnh chụp trong dịp mừng thọ cha mẹ. Đó là hình ảnh hiếm hoi, khá rõ nét về anh Hùng.
Năm 1997, sau khi tốt nghiệp THPT, anh Hùng vào #TPHCM với hy vọng tìm việc. Ban đầu, anh ở nhờ nhà bác ruột, chờ xin vào làm công nhân quốc phòng nhưng không thành nên chuyển sang làm thợ hồ. Hơn 1 năm sau, anh bị tai nạn giao thông gãy tay trái. Cha mẹ tức tốc vào Nam đưa con về quê chữa trị.
Khoảng tháng 6/2001, sức khỏe hồi phục, mang khát vọng thoát nghèo và muốn lập nghiệp, anh Hùng lặng lẽ rời nhà. Trong túi chỉ có 8.000 đồng, anh đi bộ ra quốc lộ, được tài xế xe khách thương tình cho đi nhờ vào Nam.
Vài tháng sau, nhờ người cùng xóm, anh gửi cuốn sổ hộ khẩu về quê. Từ đó, gia đình không còn nhận được bất kỳ tin tức nào của anh, dù chỉ là một lá thư hay cuộc điện thoại.
Ban đầu, vợ chồng ông Hoàng nghĩ con trai làm ăn khó khăn nên chưa thể trở về. Thế nhưng năm tháng trôi qua, sự chờ đợi của họ chỉ đổi lại bằng im lặng.
Tại #TPHCM, anh Hùng tiếp tục làm thợ xây. Năm 2004, anh quen chị Vũ Thị Hoàng (quê Quảng Nam cũ), khi đó làm công nhân da giày. Hai người nên duyên vợ chồng, sinh hai con và nhiều năm sau dành dụm mua được mảnh đất nhỏ để an cư.
Suốt nhiều năm chung sống, chị Hoàng luôn động viên chồng trở về quê nhận lại gia đình. Thế nhưng anh Hùng mặc cảm vì quyết định bồng bột năm xưa, “sợ làm phiền cha mẹ”.
"Tuổi trẻ ai cũng có sai lầm. Vợ luôn giục tôi đưa các con về gặp ông bà nội, biết #quê hương của mình. Dự định từ năm ngoái nhưng đến năm nay mới thực hiện được", anh chia sẻ.
Rạng sáng 24/6, anh Hùng cùng hai con lên xe khách từ TPHCM về Nghệ An. Sau quãng đường hơn 1.000km, ngày 25/6, khi chỉ còn cách nhà khoảng 3km, anh xuống xe và gần như không nhận ra quê hương. Những con đường đất ngày nào đã được bê tông hóa, nhà cửa mọc lên san sát.
Tìm đến ngôi nhà cũ, anh mới biết bố mẹ đã chuyển sang căn nhà do ông bà để lại. Người chị dâu chạy sang báo tin.
Nghe nói con trai út trở về, vợ chồng ông Hoàng vội chạy đến nhưng vẫn không dám tin. Người đàn ông trước mặt đen hơn, gầy hơn rất nhiều so với ký ức.
"Nhìn từ xa, tôi không nhận ra. Chỉ đến khi ôm con, vén tay áo thấy vết sẹo dài trên cánh tay trái, tôi mới chắc chắn đó là Hùng. Hai cha con chẳng nói được câu nào, chỉ biết ôm nhau khóc", ông Hoàng nghẹn ngào.
Câu chuyện cảm động về sự trở về sau 25 năm biệt tích tại #NghệAn đã chạm đến trái tim nhiều người. Nó không chỉ là câu chuyện về một gia đình, mà còn là bài học về lòng hiếu thảo và sự tha thứ. Nhiều người dân địa phương đã đến chia vui, chúc mừng gia đình #đoàn tụ. Anh Hùng cho biết sẽ đưa vợ con về quê thường xuyên hơn, và mong muốn bù đắp những năm tháng xa cách cho cha mẹ già.
Sự kiện này cũng gợi nhắc về những người con xa xứ, luôn mang trong lòng nỗi nhớ quê hương. Hãy trân trọng từng khoảnh khắc bên gia đình, bởi thời gian không chờ đợi ai. Câu chuyện của #giađình ông Hoàng là minh chứng cho #tình phụ tử thiêng liêng, vượt qua mọi rào cản của thời gian và khoảng cách.
Đây cũng là dịp để chúng ta suy ngẫm về #cuộcsống và những giá trị đích thực. Dù có đi đâu, làm gì, gia đình vẫn là bến đỗ bình yên nhất. Hãy dành thời gian cho những người thân yêu, bởi không gì quý giá hơn tình thân.
Chúng tôi xin gửi lời chúc mừng đến gia đình ông Hoàng, chúc họ luôn hạnh phúc bên nhau. Và cũng hy vọng rằng, mỗi chúng ta sẽ biết trân trọng những giây phút hiện tại, sống trọn vẹn với tình yêu thương.