Chỉ cần chậm vài chục phút, một điểm cháy nhỏ có thể biến thành thảm họa trên diện rộng. Các lực lượng cơ động đến có khi phải leo núi hàng giờ, mang theo những phương tiện thô sơ để đối đầu với những đám cháy khủng khiếp. Việc phụ thuộc quá nhiều vào sức người không chỉ làm giảm hiệu quả chữa cháy mà còn đẩy lực lượng làm nhiệm vụ vào nguy cơ mất an toàn.

Hơn 100 cán bộ, chiến sĩ Trung đoàn 762, Bộ CHQS tỉnh Thanh Hóa đã tham gia chữa #cháy rừng tại các khu vực thuộc các phường Hải Bình, Trúc Lâm và Đào Duy Từ vào ngày 24-6-2026. Hình ảnh những chiến sĩ vất vả leo núi, mang theo dụng cụ thô sơ để dập lửa đã trở nên quen thuộc. Nhưng liệu chúng ta có thể tiếp tục trông chờ vào sự dũng cảm của họ để bù đắp cho những khoảng trống về dự báo, trang bị và cơ chế phối hợp?
Quy định đã xác định rõ người chỉ huy chữa cháy rừng, nhưng lại chưa làm nổi bật cơ chế tham mưu và hiệp đồng cho người chỉ huy. Một bộ máy tham mưu đủ năng lực, hệ thống thông tin thông suốt cùng sự hiệp đồng chặt chẽ giữa kiểm lâm, #quân đội, #công an, chính quyền địa phương và chủ rừng sẽ quyết định chất lượng chỉ huy, điều hành tại hiện trường. Thực tiễn cũng đặt ra yêu cầu cần tiếp tục rà soát, hoàn thiện cơ chế tổ chức, phân công trách nhiệm và quy trình phối hợp để người chỉ huy thực sự nắm chắc tình hình, chủ động huy động lực lượng, phương tiện, xử trí hiệu quả.
Chữa cháy rừng là cuộc đua với lửa, cũng là cuộc đua về năng lực tổ chức, chỉ huy và trình độ ứng dụng #công_nghệ. Không thể tiếp tục trông chờ vào sự dũng cảm của lực lượng tại hiện trường để bù đắp những khoảng trống về dự báo, trang bị và cơ chế phối hợp. Lấy phòng ngừa, phát hiện sớm là chính, chỉ huy thống nhất là then chốt và ứng dụng #công_nghệ là động lực mới thực sự bảo vệ được những cánh rừng trước nguy cơ cháy ngày càng khốc liệt.
Để làm được điều đó, cần đầu tư mạnh mẽ vào các hệ thống giám sát cháy rừng tự động, sử dụng #AI và #drone để phát hiện sớm điểm cháy, cũng như các thiết bị chữa cháy hiện đại như máy bay chữa cháy, xe bơm nước áp lực cao. Đồng thời, cần xây dựng một cơ chế phối hợp liên ngành chặt chẽ, với sự tham gia của #quân_đội, #công_an, kiểm lâm và chính quyền địa phương. Chỉ có như vậy, chúng ta mới có thể chuyển từ thế bị động "chạy theo đám cháy" sang chủ động phòng ngừa và kiểm soát.
Bài toán chữa cháy rừng không chỉ là vấn đề kỹ thuật mà còn là vấn đề quản lý và đầu tư chiến lược. Nếu không thay đổi tư duy, chúng ta sẽ mãi mãi chạy theo những đám cháy, với những tổn thất không thể đong đếm được.